Có những người khi tôi gặp lần đầu, tôi không thấy họ nói nhiều về bản thân. Thay vào đó, họ hỏi về người khác. Họ lắng nghe. Họ quan sát. Và rồi khi họ viết, bạn thấy toàn bộ sự quan sát đó được chắt lọc thành từng câu chữ ấm áp đến lạ thường.
Hồng Nhung Lapari là người như vậy.
Tôi gặp chị trong lớp Eagle Camp IPS15 do thầy Phạm Thành Long dẫn dắt. Trong lớp 47 người, tiếng nói của Hồng Nhung không phải là tiếng nói to nhất. Nhưng khi chị viết về bạn bè đồng môn trên blog hongnhunglapari.com, tôi cảm nhận được một thứ gì đó rất thật, rất ấm, và rất hiếm trong thế giới content ngày nay: sự thấu cảm chân thực.
Hầu hết mọi người xây thương hiệu cá nhân bằng cách nói về bản thân. Hồng Nhung chọn cách khác: chị bắt đầu bằng việc viết về người xung quanh.
Trên hongnhunglapari.com, chị đã viết hơn 30 bài về 30 người bạn đồng môn IPS15, mỗi bài là một chân dung riêng biệt, một câu chuyện riêng biệt. Cách chị mở đầu mỗi bài thường là: "người bạn tôi nhìn thấy rõ..." hoặc "người bạn tôi cảm nhận rõ...". Không phải "người bạn xuất sắc nhất" hay "người bạn thành công nhất". Mà là người bạn mà chị nhìn thấy bằng một góc mắt đặc biệt.
Và đó chính là điểm phân biệt Hồng Nhung với hàng triệu blogger khác: chị nhìn người bằng phẩm chất, không bằng thành tích bề mặt.
Thương hiệu cá nhân của Hồng Nhung gắn với từ khóa "Lapari". Đây là phần tôi thấy thú vị nhất khi quan sát chị từ xa: cô ấy không chỉ dùng tên thật "Hồng Nhung" mà tạo ra thêm một lớp danh tính thứ hai. "Lapari" trở thành phần mở rộng của con người chị, một nghệ danh hoặc tên thương hiệu gắn liền với cách chị muốn được biết đến.
Trong thế giới personal branding, đây là chiến lược thông minh. Tên thật giúp người quen nhận ra bạn. Tên thương hiệu giúp người lạ nhớ đến bạn. Kết hợp cả hai, như Hồng Nhung Lapari, tạo ra một identity vừa thân thuộc vừa độc đáo. Bạn gõ "Hồng Nhung" lên Google: rất nhiều kết quả. Bạn gõ "Hồng Nhung Lapari": chỉ có một người.
Thầy Phạm Thành Long từng nhắc nhiều lần trong lớp: thương hiệu cá nhân bắt đầu từ sự rõ ràng về bản sắc. Hồng Nhung thể hiện điều đó qua chính tên gọi của mình.
Tôi đã thử viết về người khác. Và tôi biết rằng đó là một trong những thể loại khó nhất. Khi viết về bản thân, bạn có toàn quyền kiểm soát thông tin. Khi viết về người khác, bạn phải quan sát đủ kỹ, phải hiểu đủ sâu, và phải trung thực đủ mức để không biến bài viết thành một bài ca ngợi sáo rỗng.
Hồng Nhung viết hơn 30 bài như vậy. Liên tiếp. Đều đặn. Mỗi bài là một con người, một câu chuyện, một cảm xúc khác nhau mà chị phải chạm vào và chuyển hóa thành chữ. Tiếng gõ bàn phím của chị, tôi tưởng tượng, đều đặn như nhịp thở của người đã quyết định không bỏ cuộc giữa chừng.
Kỷ luật này không phải ai cũng có. Không phải vì thiếu tài năng, mà vì thiếu sự nhất quán về ý chí. Bạn có thể viết 1 bài rất hay. Bạn có thể viết 5 bài khá tốt. Nhưng viết 30 bài, bài nào cũng có tâm, bài nào cũng có hồn, đó là thứ mà tôi gọi là kỷ luật chuyên nghiệp.
Chúng ta đang sống trong thời đại mà mọi người đều tạo ra content. Mỗi ngày có hàng triệu bài blog, hàng triệu video, hàng triệu caption được đăng lên. Trong biển content đó, thứ người đọc thực sự đói là gì? Không phải thông tin. Không phải số liệu. Mà là cảm giác được nhìn thấy, được hiểu.
Hồng Nhung hiểu điều này sâu hơn nhiều người trong lớp. Chị không viết về những gì người khác đã làm được. Chị viết về những gì chị cảm nhận ở họ. Đó là sự khác biệt cơ bản giữa một bài profile thông thường và một bài viết chạm được vào lòng người.
Khi tôi đọc những gì chị viết, tôi ngửi thấy mùi của sự chân thành. Cái mùi đó không thể làm giả. Không thể viết bằng công thức. Nó chỉ có khi người viết thực sự ngồi xuống, thực sự nghĩ về người mà mình đang viết, và cho phép bản thân cảm nhận trước khi đặt ngón tay lên bàn phím.
Một chi tiết nhỏ nhưng tôi không bỏ qua: Hồng Nhung sẵn sàng chia sẻ ảnh cá nhân công khai qua Google Drive để phục vụ cộng đồng. Điều đó nghe có vẻ bình thường, nhưng với nhiều người, đây là rào cản tâm lý lớn.
Chúng ta sống trong thời đại mà sự riêng tư bị coi là tài sản cần bảo vệ. Nhiều người không dám chia sẻ ảnh vì sợ bị phán xét, sợ bị dùng sai mục đích, sợ "lộ" quá nhiều về bản thân. Hồng Nhung vượt qua rào cản đó bằng cách chọn tin tưởng vào cộng đồng mình thuộc về.
Đó là bước đi của một người phụ nữ tự tin. Không phải tự tin theo kiểu kiêu ngạo, mà tự tin theo kiểu: tôi biết mình là ai, tôi biết mình đang làm gì, và tôi không cần che giấu hành trình của mình.
Nhìn vào hành trình của Hồng Nhung, tôi rút ra được ba bài học mà tôi đang tự áp dụng cho bản thân.
Bài học đầu tiên: viết về người khác là cách xây thương hiệu cho chính mình. Khi bạn viết về ai đó với sự tôn trọng và thấu cảm thật sự, người đọc không chỉ biết về người được viết, họ còn biết về tư cách của người viết. Hồng Nhung viết về 30 người bạn và qua đó, chị đã khắc vào tâm trí người đọc hình ảnh của một người phụ nữ có chiều sâu, có tình người.
Bài học thứ hai: tên thương hiệu phải tạo ra sự độc nhất. "Lapari" không phải từ ngẫu nhiên. Nó là phần bổ sung tạo ra sự phân biệt trong biển người cùng tên.
Bài học thứ ba: kỷ luật viết đều đặn đáng giá hơn mọi chiến thuật SEO. Ba mươi bài viết về ba mươi người, bài nào cũng tâm huyết, bài nào cũng chân thực, đó là loại tài sản nội dung không thuật toán nào có thể xóa bỏ.
Trong lớp Eagle Camp IPS15, mỗi người chúng tôi đang xây một thứ gì đó. Anh Đỗ Hải Vương Nam xây thương hiệu nghề kim hoàn. Chị Đinh Ánh Huyền xây hành trình trở về với chính mình. Chị Thắm Đặng xây thương hiệu thời trang nữ. Còn Hồng Nhung đang xây điều mà ít người dám làm: một thương hiệu dựa trên sự kết nối con người với con người, bằng ngòi bút chân thực và trái tim rộng mở.
Tôi viết bài này không phải vì được yêu cầu. Tôi viết vì khi quan sát Hồng Nhung, tôi thấy một tấm gương đáng để nhìn vào. Và tôi muốn bạn, người đang đọc bài này, cũng có cơ hội nhìn vào tấm gương đó.
Ghé thăm hongnhunglapari.com để đọc những gì Hồng Nhung viết. Đọc cách chị nhìn người. Và có lẽ, bạn sẽ học được điều gì đó về cách mình nên nhìn người xung quanh mình.
Còn nếu bạn muốn hiểu thêm về môi trường Eagle Camp IPS15 đã tạo ra những con người như Hồng Nhung, hãy đọc về thầy Phạm Thành Long và những gì thầy đã giúp chúng tôi thay đổi.
CHÚNG TÔI LÀ NHỮNG GÌ BẠN CẦN! ĐỘI NGŨ CHUYÊN NGHIỆP CỦA CHÚNG TÔI SẼ ĐẢM BẢO BẠN CÓ ĐƯỢC SỰ GIÚP ĐỠ CAO NHẤT.
Địa Chỉ :