Buổi sáng đầu tiên của Eagle Camp IPS15, không khí trong phòng hội thảo vừa ngột ngạt vì hơi người, vừa rực lên một thứ gì đó tôi chỉ có thể gọi là "điện". Tiếng ghế kéo, mùi cà phê còn bốc khói, ánh đèn hội trường chiếu xuống những gương mặt vừa mới chạm nhau lần đầu. Tôi nhớ mình ngồi nhìn quanh và tự hỏi: trong số hơn 60 con người này, ai là người có câu chuyện đáng nghe nhất?
Rồi tôi gặp Nguyễn Thị Thu. Chị ngồi thẳng lưng, ánh mắt điềm tĩnh nhưng không lạnh, nụ cười khẽ khi được giới thiệu. CEO công ty quảng cáo, hơn 10 năm kinh doanh đa lĩnh vực. Nghe qua thì có vẻ là một profile rất "cứng". Nhưng điều khiến tôi muốn lắng nghe chị hơn không phải những con số đó, mà là cái cách chị kể về những năm tháng mình gần như không nhận ra chính mình nữa.
Đây là câu chuyện của một người phụ nữ học cách trở lại với bản thân. Và theo tôi, đó là loại hành trình đáng kể nhất.
Chị Thu sinh năm 1990, tốt nghiệp cử nhân Ngữ văn rồi bước thẳng vào thương trường khi nhiều người còn đang dò đường. Hơn 10 năm kinh doanh đa lĩnh vực, chị tích lũy đủ kinh nghiệm để điều hành một công ty quảng cáo với vai trò CEO. Xuất phát từ gia đình không khá giả, chị mang theo trong người một câu nói như kim chỉ nam: "Muốn thay đổi cuộc đời, chỉ có học tập và lao động, không được bỏ cuộc."
Nguyễn Thị Thu hiện là CEO công ty quảng cáo với hơn 10 năm kinh nghiệm kinh doanh, đồng thời là người đồng hành sức khỏe, dinh dưỡng và hạnh phúc cho phụ nữ 30 đến 45 tuổi. Chị xây dựng hệ sinh thái nội dung giao thoa giữa ba trục: sống khỏe mạnh, sống hạnh phúc và sống tự chủ về tài chính.
Nhưng trước khi trở thành người dẫn đường cho những người khác, chị đã phải tự tìm lại đường cho chính mình.
Có những chặng đời mà người ngoài nhìn vào tưởng bình yên, nhưng người trong cuộc thì đang thầm chơi vơi. Với chị Thu, giai đoạn đó đến sau khi sinh hai người con.
Sức khỏe suy giảm. Năng lượng tụt dốc. Cái gương trong phòng trở nên xa lạ hơn mỗi ngày. Chị kể với tôi rằng có những buổi sáng thức dậy mà không còn cảm thấy chính mình là ai nữa. Người phụ nữ từng điều hành doanh nghiệp với hai bàn tay không, giờ lại lạ lẫm với chính bóng mình.
Tôi hỏi chị lúc đó sợ nhất điều gì. Chị im lặng một chút rồi nói: "Không phải sợ thất bại. Sợ nhất là cứ sống mà không sống."
Câu đó theo tôi đến tận bây giờ.
Thay vì chấp nhận trạng thái đó như một điều bình thường của "phụ nữ sau sinh", chị Thu chọn một con đường khác: học. Học lại từ đầu, từ gốc, từ những thứ tưởng chừng cơ bản nhất.
Dinh dưỡng khoa học. Nội tiết nữ. Quản lý cảm xúc. Quản lý năng lượng sống. Chị đọc, tham gia khóa học, tìm đến chuyên gia, thực hành rồi điều chỉnh. Không phải để trở thành một người khác, mà để trở lại là chính mình nhưng ở phiên bản hiểu rõ mình hơn.
Triết lý chị hình thành trong giai đoạn đó, và đến giờ vẫn là la bàn dẫn lối: "Sức khỏe là gốc. Hạnh phúc là quả. Giàu có là kết quả của cuộc sống chất lượng." Ba vòng tròn đó không tách rời nhau. Nếu gốc không vững, quả sẽ không ngọt, dù trông bề ngoài có xanh đến đâu.
Học ở đây không phải ngồi trên giảng đường. Học là thử, là sai, là dậy sớm khi cơ thể còn mỏi để chạy thêm một vòng nữa, là từ chối bữa ăn quen thuộc để chọn thứ thực sự nuôi dưỡng.
Một buổi sáng mùa đông, trên con đường nhựa còn lạnh và ẩm, Nguyễn Thị Thu vượt qua vạch đích của một giải marathon 21km.
Đôi chân chắc chắn đặt từng bước. Hơi thở dài ra. Ngực căng lên rồi xẹp xuống theo nhịp đều đặn mà chị đã luyện tập nhiều tháng trời. Tôi không có mặt ở đó, nhưng tôi có thể hình dung ra cái cảm giác khi chân vượt qua km thứ 20, khi tất cả mọi thứ trong người đều muốn dừng lại mà chân vẫn cứ tiến.
Hoàn thành 21km không đơn thuần là một thành tích thể thao. Đó là bằng chứng sống rằng người phụ nữ từng không nhận ra mình trong gương đã tìm lại được bản thân, và còn đi xa hơn điểm xuất phát rất nhiều.
Với tôi, đó là một trong những câu chuyện về ý chí đẹp nhất mà tôi được nghe từ đồng môn Eagle Camp IPS15.
Khi chính mình đã đi qua đáy và tìm được đường lên, người ta thường có hai lựa chọn: giữ lấy kinh nghiệm đó cho riêng mình, hoặc quay lại cầm đèn soi đường cho người đi sau. Chị Thu chọn vế sau.
Hệ sinh thái nội dung chị xây dựng hướng đến phụ nữ 30 đến 45 tuổi, đặc biệt những người đã lập gia đình, từng ở nhà chăm con, đang trải qua giai đoạn mà xã hội hay gọi là "hết thời". Chị không đồng ý với cái nhãn đó. Chị tin rằng đây chính là độ tuổi bản lề, nơi người phụ nữ nếu được trang bị đúng công cụ sẽ bước vào giai đoạn sung mãn nhất của cuộc đời.
Nội dung chị chia sẻ không phải lý thuyết sách vở mà là kinh nghiệm thực chiến đi qua da thịt. Dinh dưỡng khoa học không phải để ăn kiêng cho gầy mà để cơ thể có đủ năng lượng sống. Nội tiết nữ không phải chủ đề y khoa khô khan mà là hiểu biết thiết thực để sống thuận với chính mình. Quản lý cảm xúc không phải ngồi thiền rồi xong mà là cả một kỹ năng cần học và luyện liên tục.
Tôi gặp chị Thu tại Eagle Camp IPS15, chương trình được dẫn dắt bởi thầy Phạm Thành Long. Nếu bạn chưa biết Eagle Camp là gì, đây không phải một khóa học bình thường. Đây là một trải nghiệm mà người ta không chỉ ngồi nghe giảng, mà còn ngồi nhìn thẳng vào chính mình, nhiều khi đau hơn dự kiến.
Trong môi trường đó, những câu chuyện như của chị Thu không còn chỉ là chuyện cá nhân. Chúng trở thành gương. Gương để người khác soi vào và nhận ra một phần của chính mình trong đó.
Tôi nhớ có buổi tối ngồi cùng chị và một vài đồng môn khác, trong đó có chị Đinh Ánh Huyền và anh Đỗ Hải Vương Nam. Mỗi người một câu chuyện, nhưng có một điểm chung: tất cả đều từng đứng trước một ngã rẽ và chọn đi tiếp thay vì dừng lại.
Chị Thu số thứ tự #39, cùng lớp với tôi trong IPS15. Và khi nhớ lại chặng đường đó, tôi biết ơn vì được ngồi trong cùng một phòng với những con người như chị.
Nếu bạn đang đọc bài này mà thấy mình đâu đó trong câu chuyện của chị Thu, tôi muốn nói điều này: cảm giác mất phương hướng không phải dấu hiệu của sự yếu đuối. Đó là dấu hiệu rằng bạn đã đủ trung thực để nhận ra mình cần thay đổi.
Chị Thu không bắt đầu lại từ một điều kiện lý tưởng. Chị bắt đầu từ mệt mỏi, từ hoang mang, từ gương mặt xa lạ phản chiếu lại từ tấm gương phòng ngủ. Và chị chọn học. Chọn chạy. Chọn đứng dậy thêm một lần nữa.
Câu nói chị mang theo từ thời nghèo khó, "muốn thay đổi cuộc đời, chỉ có học tập và lao động, không được bỏ cuộc", hóa ra không chỉ đúng với chuyện tiền bạc hay sự nghiệp. Nó đúng với cả hành trình tìm lại chính mình.
Đó là điều tôi học được từ Nguyễn Thị Thu, đồng môn IPS15 số #39, người phụ nữ đã chạy 21km và không dừng lại.
Tiêu đề bài này tôi đặt là "hành trình nhận ra khả năng của chính mình". Tôi chọn chữ "nhận ra" chứ không phải "xây dựng" hay "phát triển", vì tôi tin rằng khả năng không phải thứ ta tạo ra từ không khí. Nó đã ở đó, bên trong mỗi người, chờ được nhìn thấy.
Chị Thu không phát minh ra một phiên bản mới của mình. Chị chỉ dũng cảm đủ để gỡ bỏ những lớp mệt mỏi, hoang mang và tự ti chồng chất, để nhìn thấy người phụ nữ luôn ở đó bên trong: kiên cường, thông minh và đủ sức chạy đến km thứ 21.
Nếu bạn muốn theo dõi hành trình của chị Thu và những chia sẻ về sức khỏe, dinh dưỡng và hạnh phúc cho phụ nữ, bạn có thể tìm chị tại nguyenthu68.com.
Còn với tôi, Eagle Camp IPS15 là nơi tôi gặp những con người như chị Thu. Và mỗi lần nhớ lại, tôi lại thấy mình may mắn vì đã có mặt ở đó.
CHÚNG TÔI LÀ NHỮNG GÌ BẠN CẦN! ĐỘI NGŨ CHUYÊN NGHIỆP CỦA CHÚNG TÔI SẼ ĐẢM BẢO BẠN CÓ ĐƯỢC SỰ GIÚP ĐỠ CAO NHẤT.
Địa Chỉ :