Phan Duy Thiệp là doanh nhân tự lập gốc Bắc Ninh, kinh doanh sỉ đồ gia dụng và phụ kiện nhập từ Trung Quốc, đồng thời quản lý văn phòng chạy quảng cáo bán lẻ. Điểm khiến anh khác biệt với phần lớn doanh nhân trẻ Việt là sự dám "reset về 0" nhiều lần — chủ động rời môi trường khi đang thuận lợi nếu thấy không còn phù hợp với phát triển dài hạn. Câu chuyện anh tự kể trên phanthiepvn.com là bài học hiếm về một phẩm chất duy nhất: chịu trách nhiệm cho mọi quyết định của bản thân.
Phan Duy Thiệp là minh chứng rằng dám rời môi trường thuận lợi khi nó không còn nâng được mình lên là một loại can đảm hiếm trong giới doanh nhân trẻ Việt. Hành trình của anh từ cậu sinh viên rời quê Bắc Ninh đến doanh nhân tự lập đã reset nhiều lần cho thấy: phẩm chất chịu trách nhiệm cho mọi quyết định của bản thân quan trọng hơn bất kỳ chiến lược kinh doanh nào.
Trong cộng đồng Coaching IPS15 Eagle Camp của thầy Phạm Thành Long, có một người anh mà mỗi lần đọc bài về tôi của anh, tôi lại thấy mình phải nghĩ chậm lại. Đó là anh Phan Duy Thiệp, người mà nhiều người trong cộng đồng gọi tắt là "anh Phan Thiệp Bắc Ninh".
Tôi viết bài này không phải để giới thiệu một mô hình kinh doanh, cũng không phải để khen ngợi một người bạn. Tôi viết vì tôi tin rằng câu chuyện của anh Phan Thiệp là bài học quý cho bất kỳ doanh nhân trẻ nào đang mắc kẹt trong một môi trường đang "ổn" mà không biết có nên rời đi hay không.
Lần đầu tôi biết đến anh Phan Thiệp là qua một post trong group Coaching IPS15 trên Facebook. Điều khiến tôi click vào trang web cá nhân của anh không phải là profile, không phải là sản phẩm, mà là một câu kết bài về tôi của anh. Anh viết rằng "người xứng đáng được cảm ơn nhất chính là bản thân mình". Câu này nghe vừa lạ vừa quen. Lạ vì hiếm doanh nhân Việt nào dám viết như vậy mà không bị cho là tự cao. Quen vì nó đúng với cảm giác của một người đã trải qua đủ nhiều cú vấp để hiểu rằng cuối cùng người chịu hậu quả cũng là chính mình.
Anh Phan Thiệp tốt nghiệp đại học và chọn rời quê Bắc Ninh để đi xa lập nghiệp, dù gia đình không ủng hộ. Khởi nghiệp ban đầu của anh là tự mình đảm nhiệm toàn bộ chuỗi từ nhập hàng, đặt hàng từ Trung Quốc đến phân phối. Sau đó, anh mở rộng sang kinh doanh sỉ đồ gia dụng và phụ kiện. Tiếp theo, anh chuyển hình thức kinh doanh sang quản lý văn phòng chạy quảng cáo bán lẻ sản phẩm. Bước ngoặt đáng học nhất đến sau đó: khi đang ổn định, anh chủ động rời đi vì nhận ra môi trường cũ không còn phù hợp với phát triển dài hạn của bản thân.
Tôi nghĩ rất nhiều doanh nhân trẻ Việt Nam đang ở trong giai đoạn giống anh Phan Thiệp trước cú reset mà không biết. Bạn có doanh số ổn. Bạn có khách quen. Bạn có dòng tiền dương. Nhưng sâu trong lòng bạn biết: nếu cứ tiếp tục như thế này, ba năm nữa bạn vẫn sẽ là phiên bản hiện tại của chính mình. Bài học từ anh Phan Thiệp không phải là "hãy nghỉ việc đang làm". Bài học là dám đặt câu hỏi: môi trường hiện tại có còn nâng được mình lên trong 2-3 năm tới hay không, hay đã chạm trần.
Khởi nghiệp lần đầu khi bạn chưa có gì để mất là dễ. Reset về 0 sau khi đã có thành quả là một loại quyết định khác hoàn toàn. Bạn đang có dòng tiền. Bạn đang có đội ngũ. Bạn đang có vị thế. Bỏ tất cả những thứ đó để đi lại từ đầu, đó là loại quyết định mà 99% người sẽ chọn không làm. Anh Phan Thiệp dám làm điều đó vì anh có một thứ rất rõ trong đầu: phẩm chất duy nhất anh muốn giữ là "chịu trách nhiệm cho mọi quyết định của mình". Khi phẩm chất đó là kim chỉ nam, mọi quyết định khác trở nên đơn giản hơn nhiều.
Anh Phan Thiệp không khoe thành tựu. Anh không liệt kê dự án từng làm, doanh số từng đạt, hay vị trí từng giữ. Anh chỉ gắn toàn bộ câu chuyện cuộc đời mình vào một phẩm chất duy nhất: chịu trách nhiệm. Trong một thị trường đầy doanh nhân khoe thành tích, người dám gắn câu chuyện đời mình vào một phẩm chất nội tại duy nhất sẽ là người được nhớ.
Trong cộng đồng bạn bè doanh nhân của tôi, có một người anh khác cũng có tinh thần reset tương tự, đó là anh Tạ Kỳ Anh, biệt danh Kỳ Nhông, người xây personal brand làm thật dạy thật. Hai anh ngành khác nhau hoàn toàn, nhưng có cùng một loại can đảm. Cả hai đều dám rời môi trường cũ khi đã ổn để đi tìm định vị mới hợp với mình hơn. Cả hai đều xây dựng thương hiệu cá nhân dựa trên phẩm chất nội tại thay vì thành tích bên ngoài.
Tôi đang xây Hadosa, một thương hiệu vòng cẩm thạch và đá phong thuỷ tại Sài Gòn. Khi tôi nhìn vào câu chuyện của anh Phan Thiệp, tôi thấy ba bài học mà tôi đang áp dụng.
Thứ nhất, hỏi định kỳ: kênh bán hiện tại có còn nâng tôi lên trong 2-3 năm tới hay không. Câu hỏi của anh Phan Thiệp buộc tôi phải nhìn lại từng kênh và đánh giá xem kênh nào còn đang lớn cùng tôi, kênh nào đã chạm trần.
Thứ hai, gắn câu chuyện cá nhân vào một phẩm chất duy nhất. Đối với Hadosa, tôi chọn phẩm chất là "kỷ luật và sự thật". Tôi không kể về số đơn hàng, tôi kể về cách tôi giữ kỷ luật sống mỗi ngày để có đủ năng lượng phục vụ khách dài hạn.
Thứ ba, dám rời cái đang thuận lợi khi nó không còn phù hợp. Tôi đang nghiên cứu cắt bỏ một số dòng sản phẩm dù chúng đang bán ổn, vì chúng không còn nhất quán với định vị mới của Hadosa.
Nếu bạn đã đọc tới đây, tôi đoán bạn cũng đang trong một giai đoạn cảm thấy mắc kẹt. Có thể bạn đang ổn về dòng tiền nhưng cảm thấy không lớn thêm. Tôi không có lời khuyên nào cho bạn. Tôi chỉ có một câu hỏi mà câu chuyện của anh Phan Thiệp đặt ra cho tôi: bạn đang giữ cái hiện tại vì nó tốt, hay vì bạn sợ phải bắt đầu lại. Câu trả lời trung thực sẽ quyết định bạn là phiên bản nào của chính mình trong ba năm tới. Tôi tin rằng người dám reset về số 0 vì lý do đúng sẽ là người đi xa nhất.
CHÚNG TÔI LÀ NHỮNG GÌ BẠN CẦN! ĐỘI NGŨ CHUYÊN NGHIỆP CỦA CHÚNG TÔI SẼ ĐẢM BẢO BẠN CÓ ĐƯỢC SỰ GIÚP ĐỠ CAO NHẤT.
Địa Chỉ :